Showing posts with label OBAMACARE. Show all posts
Showing posts with label OBAMACARE. Show all posts

Wednesday, November 6, 2013

Chuyện Dài Obamacare: Nói Cho Rõ


 

 

Chuyện Dài Obamacare: Nói Cho Rõ

    

Vũ Linh         

 

...Obamacare là điều tốt, cần làm, nhưng cách làm hoàn toàn sai trật đưa đến nhiều nguy hại lớn...

Một bài viết gần đây về Obamacare trên cột báo này đã khiến một độc giả Việt Báo than phiền ông là “người nghèo” nhưng mà sao cứ thấy Việt Báo đăng bài bất thuận lợi về Obamacare, có phải Việt Báo chống lại người nghèo không? Kẻ viết xin thú thật cảm thấy hết sức ngạc nhiên về câu trách của độc giả, và cảm thấy thật có lỗi đã tạo hiểu lầm rất không công bằng cho Việt Báo. Đành phải lên tiếng, gọi là để “rộng đường dư luận”. Cũng mượn cơ hội này để nói cho rõ vài hiểu lầm khác đối với kẻ viết này.

Trước hết cần phải khẳng định ngay Obamacare không phải là một cái gì hoàn toàn có lợi cho “người nghèo”, và mọi ý kiến không thuận lợi về Obamacare đều có nghiã là “chống người nghèo”. Đây là một trong những hiểu lầm hay huyền thoại lớn nhất về Obamacare, đã được Nhà Nước Obama thổi phồng, tung hỏa mù che sự thật.

Cải tổ y tế của TT Obama, nôm na gọi là Obamacare, là một cuộc cải cách mà chính TT Obama đã gọi là để thực hiện hai mục tiêu chính: a) cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho toàn dân, bất kể giàu nghèo, trẻ già, hay tình trạng sức khoẻ hiện hữu; và b) giúp giảm chi phí cực cao hiện nay của ngành y tế Mỹ.

Cả hai mục tiêu chính mà TT Obama đề ra đều là những nhu cầu trọng yếu mà không ai không đồng ý. Bất kể cấp tiến hay bảo thủ, giàu hay nghèo, Dân Chủ hay Cộng Hòa, ai cũng đều đồng ý bảo hiểm toàn dân, nhất là bảo hiểm cho những người đang có bệnh, là điều thật sự cần thiết vì lý do nhân đạo cũng như vì nhu cầu kinh tế. Kẻ viết này chưa bao giờ chống lại những mục tiêu này. Ở đây, cần phải nhắc lại, tổng thống đầu tiên đưa ra dự luật bảo hiểm sức khoẻ toàn dân chính là TT Nixon của đảng bảo thủ Cộng Hoà, nhưng không thành công vì sự chống đối của quốc hội khi đó do đảng Dân Chủ kiểm soát. Chuyện Dân Chủ muốn bảo hiểm toàn dân trong khi Cộng Hoà chống là một huyền thoại khác.

Những mục tiêu đó phải được thực hiện như thế nào, đó chính là khúc mắc tạo mâu thuẫn, gây nên các khuynh hướng ủng hộ hay chống đối. Và cũng chính vấn đề thực hiện cách nào đã khiến TT Nixon thất bại không kiếm đủ hậu thuẫn chính trị để thực hiện bảo hiểm toàn dân cách đây gần nửa thế kỷ. Cũng như trường hợp TT Obama bây giờ, thiên hạ không ai chống mục tiêu, mà chỉ chống cách thực hiện.

Nhìn vào những mục tiêu của TT Obama, người ta thấy ngay Obamacare không phải được đưa ra để phục vụ “người nghèo”. Không phải chỉ có người nghèo mới có những bệnh nặng bị các hãng bảo hiểm từ chối. Đa số những người không có bảo hiểm cũng không phải là những người nghèo nhất, vì những người nghèo nhất đều đã có Medicaid.

Kẻ viết này đã đề cập đến chuyện Obamacare có lợi và có hại cho ai. Nay xin nhắc lại cho rõ ràng.

Đối với những người giàu, Obamacare không có một chút tác động gì đến họ. Bất kể chuyện gì xẩy ra, họ cũng vẫn đủ tiền mua bảo hiểm tốt nhất, đi bệnh viện tối tân nhất, khám bác sĩ giỏi nhất, và có đầy đủ thuốc men và kỹ thuật y khoa tối tân nhất, cho dù chỉ bị cảm cúm vớ vẩn. Nói Cộng Hòa bảo vệ người giàu nên chống lại Obamacare là không có căn bản vì Obamacare không có hại hay lợi gì cho người giàu hết.

Cái lợi lớn nhất là cho những người đang có bệnh nặng, bị các hãng bảo hiểm từ chối. Nhờ luật Obamacare, các hãng bảo hiểm không có quyền xua đuổi họ, và bắt buộc phải nhận họ. Dĩ nhiên ở đây có vấn đề nhân đạo sơ đẳng, không ai có thể bác bỏ ý kiến này. Obamacare thực hiện được chuyện này là chuyện rất đáng hoan nghênh.

Nhưng Nhà Nước đã có ý kiến tốt này chẳng phải thuần túy vì lý do nhân đạo không đâu, mà còn vì lý do kinh tế có lợi cho Nhà Nước nữa. Theo luật thì nếu có người bệnh nặng phải đến nhà thương cấp cứu thì nhà thương vẫn phải nhận cho dù người đó không có bảo hiểm sức khoẻ gì hết. Rồi chi phí, nhà thương sẽ đòi lại Nhà Nước, tức là Nhà Nước gánh đủ chi phí chữa trị này. Bây giờ, Nhà Nước ra luật bắt buộc các hãng bảo hiểm phải nhận những người bệnh nặng này, tức là đã bớt được một gánh nặng tiền bạc rất lớn cho Nhà Nước. Nói trắng ra, Nhà Nước là thành phần có lợi lớn thứ nhì.

Đối với những người cao niên, qua 65 tuổi hưu trí thì họ đã có Medicare, trên nguyên tắc họ sẽ không bị ảnh hưởng gì nhiều bởi Obamacare. Nhưng trên thực tế, họ sẽ không tránh được một số ảnh hưởng bất lợi từ Obamacare.

Tiền đóng góp mỗi tháng cho Medicare (thường được trừ thẳng vào trong tiền già mỗi tháng) sẽ bị tăng, tuy không nhiều, xấp xỉ khoảng 10%, hay một vài chục đô một tháng. Họ sẽ vẫn được Medicare trả 80% và phải bỏ tiền túi ra trả phần 20% còn lại. Cái phần 20% này trong tương lai sẽ gia tăng vì chi phí y tế gia tăng đồng loạt. Một số rất lớn những người có Medicare mua thêm bảo hiểm riêng để trả cái 20% thiếu hụt này, thường qua cái gọi là Medicare Advantage, một chương trình bảo hiểm do các hãng bảo hiểm tư chịu trách nhiệm. Vì Obamacare, các chương trình Advantage sẽ bị ảnh hưởng bất lợi, hoặc là tiền mua sẽ đắt hơn, hoặc là nhiều hãng bảo hiểm sẽ không nhận Advantage, ví dụ như United Healthcare đã giới hạn chương trình Advantage bằng cách gạt bỏ cả ngàn bác sĩ trong danh sách bác sĩ trong chương trình Advantage, khiến hàng ngàn bệnh nhân có Medicare Advantage phải đổi bác sĩ, hay bỏ United Healthcare qua một hãng bảo hiểm khác.

Đối với những người đang đi làm và có bảo hiểm của hãng, sẽ tùy thuộc phần lớn vào các hãng. Sẽ có nhiều hãng vẫn duy trì tình trạng như trước, không có gì thay đổi. Có nhiều hãng khác sẽ có thay đổi qua nhiều cách như chuyển nhân viên qua bán thời để khỏi cung cấp bảo hiểm công ty, hay bắt họ thay bác sĩ, thay hãng bảo hiểm, hay hủy bỏ luôn chương trình bảo hiểm tập thể của công ty. Nói chung, một là duy trì tình trạng cũ, hai là tình trạng trở nên xấu đi, không ai thấy tình trạng khả quan tốt đẹp hơn.

Bây giờ, nói đến thành phần “nghèo”, là ưu tư của vị độc giả. Trước hết, cũng tùy “nghèo” tới mức nào.

Một số lớn dân tỵ nạn, như các thành phần HO, hay những thành phần khác không có lợi tức hay lợi tức thấp, họ đã được trợ giúp qua chương trình Medicaid, hay MediCal ở Cali. Trên nguyên tắc, Obamacare sẽ không ảnh hưởng gì đến họ, tức là có hay không có Obamacare cũng không có gì khác, ít ra là trong nhất thời, do đó không thể nói Obamacare có lợi cho họ và chống Obamacare là chống họ.

Đối với thành phần tương đối có thu nhập cao hơn, thuộc thành phần trung lưu thấp, nếu họ đi làm mà không được công ty cung cấp bảo hiểm, và lợi tức họ trên mức 33.000 đô, nhưng dưới 94.000 đô cho một gia đình 4 người, thì họ sẽ được trợ cấp phần nào tiền mua bảo hiểm. Họ sẽ là khối người thứ ba thực sự có lợi với Obamacare, sau những người đang có bệnh, và sau Nhà Nước như đã bàn ở phần trên.

Những gia đình bốn người với lợi tức trên 94.000 đô sẽ là những nạn nhân lớn nhất của Obamacare. Bảo phí sẽ tăng, tiền trả trước sẽ tăng, có thể thuế họ đóng cũng phải tăng để tài trợ cho Obamacare, chưa kể những chuyện khác như mất bảo hiểm công ty, việc làm bị đổi qua bán thời, đổi nhà thương, đổi bác sĩ, rồi sau này, sẽ phải chờ dài người để được phục vụ. Đây là khối người lớn nhất, do đó giải thích được chuyện tại sao hơn một nửa dân Mỹ (từ 55% đến 60%) chống lại Obamacare. NBC ước lượng từ 50% đến 75% những người đang mua bảo hiểm bình thường không có trợ cấp của Nhà Nước hay của công ty, sẽ bị hãng bảo hiểm hủy hợp đồng bảo hiểm, không nhận họ nữa, hay thay đổi điều kiện bảo hiểm và tăng bảo phí. Tức là hàng triệu người. Chỉ riêng tại Cali, có thể sẽ có ít nhất 500.000 người bị mất bảo hiểm cũ, phải mua bảo hiểm mới đắt hơn nhiều.

Khối “nạn nhân” thứ hai là giới trẻ. Obamacare tốn kém rất nhiều vì có thêm những người đang có bệnh cũng như nhiều người lớn tuổi khác. Do đó, Obamacare rất cần giới trẻ là giới đóng tiền bảo phí nhưng không tốn kém vì ít bệnh hoạn. Luật bắt buộc phải mua bảo hiểm nếu không sẽ bị phạt thực sự nhắm vào ép buộc giới trẻ phải mua bảo hiểm. Obamacare cũng bắt các công ty bảo hiểm phải nhận thanh niên tới tuổi 26 còn sống với bố mẹ. Nghe thì có vẻ nhân đạo, thực tế, chỉ là cách ép giới trẻ phải mua bảo hiểm. Nói trắng ra, giới trẻ sẽ là giới tài trợ bảo hiểm y tế cho giới cao niên và những người đang có bệnh, thay thế cho Nhà Nước. Thêm một lợi điểm cho Nhà Nước.

Một chuyện ngoài lề nói cho vui: những “chị em ta” cũng là những người được hưởng lợi từ Obamacare. Bây giờ các hãng bảo hiểm phải nhận bảo hiểm sức khỏe cho họ chứ không còn xua đuổi họ được nữa, được bảo hiểm chống bệnh hoa liễu hay AIDS, được phá thai miễn phí. Dĩ nhiên không có “chị em” nào khai lợi tức từ nghề đứng đường nên họ cũng sẽ xin được trợ cấp tiền để mua bảo hiểm.

Tóm lại, bỏ qua yếu tố nhân đạo và cảm tính, thuần túy trên phương diện kinh tế gia đình, Obamacare sẽ có hại cho tuyệt đại đa số dân trung lưu và giới trẻ; có lợi lớn cho Nhà Nước, những người đang có bệnh, và giới trung lưu thấp; và không ảnh hưởng gì nhiều cho giới đại gia và giới nghèo.

Kẻ viết này cũng nhận được nhiều thư độc giả chất vấn vài vấn đề khác, xin trả lời cho rõ.

Vấn đề bảo phí tăng 260% bị tố là do tác giả phịa ra. Phải nói ngay là trong tất cả các bài viết của tác giả, quan điểm của tác giả là yếu tố chủ quan, có thể đúng, có thể sai, nhưng những dữ kiện tác giả nêu ra đều là dữ kiện từ truyền thông Mỹ, có thể dễ dàng truy cập trong Google. Tin bảo phí tăng 260% cho vài thành phần là từ tạp chí Forbes đăng dựa trên nghiên cứu của hai tổ chức American Action Forum và Manhattan Institute. Forbes là tạp chí kinh tế tài chánh lớn và có uy tín nhất, ngang hàng với Bloomberg. Đây có lẽ là trường hợp tệ nhất, nhưng tùy tiểu bang, bảo phí sẽ tăng trung bình từ 30% đến 80%.

http://www.forbes.com/sites/theapothecary/2013/10/03/enrollment-in-obamacares-federal-exchange-so-far-is-in-the-single-digits/

Nhiều độc giả chỉ trích kẻ viết này “nói láo vô lý”, “không hiểu gì về Hiến Pháp Mỹ” khi viết Obamacare đã được thông qua bằng “cửa sau”. Có thể rất nhiều người không biết hay đã “quên” cách Obamacare được quốc hội thông qua, xin nhắc lại.

Trên nguyên tắc, bất cứ dự luật nào cũng phải được Thượng Viện thông qua với 60 phiếu để vượt qua thủ tục câu giờ filibuster mà đối lập sẽ sử dụng để chống, và Hạ Viện thông qua với 51%, hai bản thảo được phối hợp lại thành một nếu có khác biệt, rồi bỏ phiếu lại tại cả hai viện. Obamacare được Thượng Viện thông qua với đúng 60 phiếu (60-39), rồi Hạ viện cũng thông qua khít nút (220-215), nhưng với nhiều khác biệt, cho dù cả hai viện đều do Dân Chủ kiểm soát. Bản thảo do Hạ Viện thông qua phải được đưa lại cho Thượng Viện điều chỉnh và biểu quyết lại. Nhưng trong thời gian đó, một biến cố thay đổi hoàn toàn tình hình. TNS Ted Kennedy qua đời, tiểu bang Massachusetts phải bầu người thay thế. Một dân biểu tiểu bang ra tranh cử bên Cộng Hòa và đưa ra lý do tranh cử duy nhất: “tôi sẽ là lá phiếu để ngăn chận Obamacare”, và ông này đã thắng tại tiểu bang cấp tiến nhất, trong ngỡ ngàng của cả TT Obama. Đảng Dân Chủ với TNS Kennedy có đúng 60 ghế, là con số cần thiết để vượt qua chống đối của Cộng Hòa. Với tân thượng nghị sĩ Cộng Hoà, Dân Chủ chỉ còn 59 phiếu, Obamacare không qua được Thượng Viện và sẽ không thành luật được.

TT Obama và khối Dân Chủ đa số tại Thượng Viện bèn cho biểu quyết xếp loại Obamacare lại là một luật phụ của ngân sách, và trong tư thế đó, chỉ cần 51 phiếu là có thể thông qua được, mà Cộng Hòa không thể dùng thủ tục filibuster để chống được. Nhờ sự xếp loại đó, Obamacare được Thượng Viện thông qua bằng thủ tục gọi là “budget reconciliation”, dịch nôm na là “điều chỉnh ngân sách”. Tất cả quan sát viên chính trị đều nhìn nhận đây là một mánh khoé, lợi dụng kẽ hở thủ tục Thượng Viện. Obamacare là một dự luật đổi đời, chứ không phải là một luật phụ, cũng chẳng liên hệ gì đến ngân sách. Báo Mỹ gọi là thông qua bằng “backdoor”, kẻ viết này gọi là “cửa sau”. Thủ tục quốc hội My cực kỳ phức tạp, khó hiểu, có tra cứu Google thì chỉ rối bù thêm. Kẻ viết này chỉ giới thiệu một bài viết tương đối giản dị dưới đây để quý độc giả tham khảo:

http://www.medscape.com/viewarticle/718388

Dù sao thì Obamacare cũng là bộ luật duy nhất trong lịch sử Mỹ được biểu quyết với đúng một phiếu của đối lập tại cả hai viện. Lá phiếu Cộng Hoà duy nhất ủng hộ là của ông Joseph Cao, dân biểu duy nhất gốc Việt, sau khi ông điện đàm với TT Obama. Sau đó, khi ông Cao ra tranh cử lại, TT Obama công khai ủng hộ ứng viên Dân Chủ da đen, khiến ông Cao thất cử, là dân biểu đúng một nhiệm kỳ hai năm. Ông Cao tố cáo TT Obama “phản bội”.

Có độc giả chỉ trích kẻ viết này “không nói đúng sự thật” khi cho rằng có từ 55% đến gần 60% dân Mỹ chống Obamacare.

Thăm dò của Gallup ngày 22/8/2013 cho thấy tỷ lệ ủng hộ/chống Obamacare là 42%-55% (
http://hotair.com/archives/2013/08/22/gallup-only-41-approve-of-obamacare/).

Theo thăm dò của CNN: tháng 9/2013, tỷ lệ đó là 38%-57%; tháng 3/2011: 37%-59% (
http://i2.cdn.turner.com/cnn/2013/images/10/21/rel12a.pdf)

Tóm lại, kẻ viết này hoàn toàn hoan nghênh hai mục tiêu mà TT Obama đề ra trong luật cải tổ y tế. Điều mà tôi không ủng hộ là:

1. Tất cả đều có cái giá phải trả. TT Obama đáng lẽ ra đã phải nói sự thật cho dân và có đủ can đảm để giải thích cho dân là muốn đạt mục tiêu cao đẹp đó thì mọi người sẽ phải trả một giá rất đắt. Trong khi đó, ông lại khăng khăng hứa hẹn chi phí y tế sẽ giảm, mọi người đều có thể giữ bảo hiểm và bác sĩ cũ của mình, không ai bị mất bảo hiểm, không có gì thay đổi. Thực tế là cả triệu người sẽ mất bảo hiểm, hay phải đổi bảo hiểm, đổi bác sĩ, tiền bảo phí sẽ tăng, tiền trả trước sẽ tăng,... Theo tạp chí Forbes, ngay từ năm 2010, chính quyền Obama đã ước tính có thể có tới 93 triệu người rơi vào những trường hợp mất hay thay bảo hiểm này, trong khi TT Obama vẫn quả quyết không ai bị mất bảo hiểm hay phải trả thêm tiền. “TT Obama đáng lẽ ra không nên nói láo”, đó là quan điểm của Bill Maher, một bình luận gia truyền hình phe ta, cấp tiến nặng.

2. Những thay đổi quá lớn qua cải tổ cần phải được áp dụng qua một thời gian dài, chẳng hạn 10 năm, cho nước Mỹ có thời gian thu nhận thêm ba chục triệu người vào hệ thống y tế, có thời giờ để mở thêm nhà thương, huấn luyện thêm bác sĩ, chế thêm thuốc. Vấn đề là TT Obama muốn làm cho gấp rút để cải cách được thực hiện trọn vẹn trong hai nhiệm kỳ của ông. Kết quả bây giờ Obamacare cực kỳ luộm thuộm, đầy trục trặc kỹ thuật, trong khi chi phí tăng một sáng một chiều quá cao.

3. Bất chấp bối cảnh kinh tế cũng là một sai lầm cực lớn. Nước Mỹ đang còn trong giai đọan kinh tế hết sức yếu ớt, với thâm thủng ngân sách thật lớn, công nợ ngút ngàn, thất nghiệp tràn lan. Cải cách y tế của TT Obama sẽ trầm trọng hoá tất cả những vấn đề này. Lúc này không phải là lúc thực hiện cải tổ y tế rất tốn kém này.

Obamacare là điều tốt, cần làm, nhưng cách làm hoàn toàn sai trật đưa đến nhiều nguy hại lớn trong tương lai, khiến y tế Mỹ sẽ đắt hơn mà phẩm chất lại xuống cấp nhiều. Đảng Cộng Hoà sai lầm khi khăng khăng chống phá Obamacare. Cứ để Obamacare được áp dụng, người dân sẽ thấy những tai hại và tự nó sẽ phải... “đóng cửa tiệm”. (3-11-13)

Vũ Linh



http://vulep-yhoc.blogspot.com.au/2013/10/fw-obamacare-bang-tieng-viet-nam-rat.html

Tuesday, October 22, 2013

Fw: OBAMACARE BẰNG TIẾNG VIỆT NAM (Rất Quan Trọng)


 

Chủ trương của Dảng Cộng Hoà là chủ nghỉa Tư Bản thực thụ chính nó kích thích óc sáng tạo vả cạnh tranh đưa nước Mỹ trở thành siêu cưởng

Chủ trương của Obama vả Đảng Dân Chủ mang tính nhân đạo và trợ cấp Nó vô t̀ình tạo nhửng tầng lớp ăn không ngồi rồi Thiếu cạnh tranh và không khà năng thích ứng với sự thay đổi Trên đường dài nước Mỷ sẽ mất khả năng lảnh đạo thế giới trên phương diện khoa học kỷ thuật vì phải bỏ số tiên lớn để trợ cấp tầng lớp nầy

 

Hẳn nhiên Đảng Dân Chủ có nhiều phiếu vì lối mỵ dân nầy

 

On Monday, October 21, 2013 11:12 PM, Tran Ho
 

 

 

 

 

OBAMACARE bằng tiếng Việt (Vũ Uyển, Đại Học Hành Chánh, Sưu Tầm và Chuyển)

 

Quyết định của Tối Cao Pháp Viện đã giải tỏa được một khúc mắc pháp lý lớn, nhưng vẫn không thay đổi hệ quả kinh tế xã hội của luật Cải Tổ Y Tế. Cũng không thay đổi ý kiến của dân chúng khi vẫn còn 55% dân chống luật cải tổ. Chính vì vậy mà đề tài cải tổ y tế tuy không còn là đề tài tranh cử sống chết cho hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa nữa, vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Cả hai bên vẫn tranh cãi, qua báo chí cũng như qua các quảng cáo trên truyền hình. Dù sao thì thiên hạ cũng đã có vẻ bình tâm hơn trước để mà nhận định vấn đề, bình tâm nhìn thực tế, xem những chuyện gì đang và sẽ xẩy ra trong ngành y tế Mỹ. Bình tâm mà cũng thành thật hơn. 

Trong cuộc tranh luận này, yếu tố then chốt của khối bảo thủ chống lại luật mới là sự kiện sẽ có thêm 30 triệu người có bảo hiểm y tế trong một thời gian rất ngắn, hai năm từ đây đến 2014. Tình trạng này sẽ đưa đến những hậu quả không thể tránh

được như mất cân bằng cung cầu đưa đến tăng chi phí bảo hiểm và dịch vụ y tế trong khi phẩm chất sẽ giảm; thiếu nhà thương, bác sĩ, y tá, thuốc men; tài trợ medicaid cho những người không lợi tức sẽ bị cắt giảm; giới kinh doanh sẽ tránh né sự tăng giá chi phí bảo hiểm nhân viên bằng cách cắt giảm nhân viên; các công ty sẽ ngưng hay giảm đầu tư vào mở nhà thương hay mở các hãng sản xuất máy móc dụng cụ y khoa. Ta hãy xét lại vài vấn đề vừa mới được truyền thông đề cập đến.

 

KHAN HIẾM BÁC SĨ

 

Trong tuần qua, tờ báo cấp tiến từng ủng hộ mạnh cải tổ của TT Obama, New York Times, đã nhận định về cải tổ y tế với một kết luận khá lạ lùng: cải tổ này sẽ đưa đến tình trạng khan hiếm bác sĩ. Đây là hiện tượng mà phe bảo thủ đã hô hoán ngay từ đầu, nhưng luôn bị phe cấp tiến và TT Obama bác bỏ. Bây giờ thi tờ báo cấp tiến nhất đã công khai nhìn nhận, sau khi luật cải tổ đã được đúc bê tông cốt sắt.
 
Hai nhà báo Annie Lowrey và Robert Pear, trong bài viết “Với Luật Y Tế, Tình Trạng Thiếu Bác Sĩ Có Nhiều Triển Vọng Sẽ Trầm Trọng Hơn” (Doctor Shortage Likely to Worsen With Health Law), đã nhìn nhận với việc 30 triệu người được bảo hiểm y tế kể từ năm 2014, nước Mỹ sẽ lâm vào tình trạng thiếu bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ tổng quát không chuyên khoa (primary care doctors). Năm đó, nước Mỹ sẽ thiếu khoảng 63.000 bác sĩ, để đến năm 2025 (10 năm sau), sẽ thiếu hơn 130.000 bác sĩ. Việc khan hiếm bác sĩ sẽ nặng nề nhất ở những khu vực lợi tức thấp, chẳng hạn như vùng Inland Empire phiá đông Los Angeles, vùng ngoại ô Detroit, các tiểu bang miền Nam như Mississippi, Alabama, … Chỉ nội trong vùng Inland Empire (Riverside, San Bernardino, Ontario) là vùng có khá nhiều dân gốc La-Tinh, một số không nhỏ bất hợp pháp, số người mới được bảo hiểm sẽ tăng 300.000, đưa đến tình trạng thiếu 5.000 bác sĩ tổng quát. Theo bà Giám Đốc Y Tế vùng này cho biết, việc khan hiếm bác sĩ trên toàn quốc sẽ khiến cho các vùng dân lợi tức thấp càng khó thu hút các bác sĩ đến làm việc hơn.

Tình trạng khan hiếm bác sĩ dĩ nhiên sẽ đưa đến tình trạng phí tổn dịch vụ y tế tăng, và thời gian lấy hẹn gặp bác sĩ tăng, thay vì có thể lấy hẹn trong vòng vài ngày thì sẽ là vài tuần hay vài tháng, có khi cả năm như đã xẩy ra bên Canada. Và các nạn nhân chính sẽ là khối dân nghèo, những người trên nguyên tắc phải được hưởng lợi nhiều nhất từ cải tổ của TT Obama. Những ông bà nhà giàu vẫn có thể đi bác sĩ bất cứ lúc nào mà không phải chờ lấy hẹn, cho dù chỉ để chữa cảm cúm vớ vẩn.

 

Hiện nay, gần một nửa các bác sĩ không nhận bệnh nhân có Medicaid. Bây giờ, nếu có thêm một hai chục triệu bệnh nhân Medicaid nữa thì dĩ nhiên là sẽ xẩy ra tình trạng ứ động, thiếu bác sĩ trầm trọng gấp bội trong chương trình Medicaid, mà nạn nhân vẫn chính là những người nghèo nhất.

 

Nói chung, đối với tất cả bệnh nhân, dù là Medicaid, Medicare hay không thuộc  chương trình tài trợ nào, để giảm chi phí bảo  hiểm, một số lớn các hãng bảo hiểm sẽ bắt khách hàng chọn các chương trình đặc biệt trong đó số bác sĩ được chấp nhận sẽ bị giới hạn, đưa đến tình trạng các bệnh nhân sẽ không còn quyền lựa chọn bác sĩ mình muốn nữa, và một số không nhỏ sẽ bị bắt đổi bác sĩ.

 

PHÁT TRIỂN NGÀNH KỸ NGHỆ Y KHOA

 

Cải tổ y tế của TT. Obama chẳng những tạo ra nạn khan hiếm bác sĩ, mà cũng đưa đến tình trạng các hãng sản xuất máy móc dụng cụ y khoa ngưng đầu tư, bớt sản xuất và bớt nhân viên.

Luật y tế mới đánh thuế phụ thu 2,3% lên giá trị các máy móc và dụng cụ y khoa sản xuất kể từ 2013. Chính quyền Obama cho rằng tăng thuế này cần thiết để bù đắp phí tổn gia tăng của Nhà Nước, và sẽ không có ảnh hưởng tai hại gì trên ngành này vì số bệnh nhân gia tăng sẽ tăng nhu cầu máy móc và dụng cụ y khoa. Nói cách khác, tăng chi phí thuế nhưng sẽ được bù đắp bằng tăng số máy được bán ra, do đó các hãng này sẽ không lỗ mà còn lời nhiều hơn.

 

Sự thật cho đến giờ đã không như vậy. Báo chí đăng tin tại tiểu bang Indiana mới đây, một công ty sản xuất máy móc y khoa, Cook Medical, đã công bố theo sự tính toán của họ, thuế phụ thu mới sẽ tốn cho họ từ 15 đến 30 triệu đô trong 5 năm tới, và họ sẽ không thể nào thu lại số tiền này được. Do đó, công ty đã quyết định bỏ kế hoạch mở 5 xưởng mới trong 5 năm tới. Thay vào đó, họ sẽ lập kế hoạch mở cơ sở mới tại một nước ngoài Mỹ.

 

Đây chỉ là một trường hợp, tuy không phải là trường hợp duy nhất, nhưng rất cụ thể, đủ để chứng minh luật Cải Tổ Y Tế, trái với khẳng định của TT Obama, sẽ không có kết quả tốt cho kinh tế Mỹ, cũng như không giúp giảm thất nghiệp, tạo công ăn việc làm cho dân Mỹ.

 

Dĩ nhiên là chúng ta có quyền sỉ vả công ty Cook Medical là coi trọng đồng tiền, là không yêu nước, là không quan tâm đến quần chúng, v.v... Nhưng thực tế họ không phải là công ty từ thiện, nên lấy quyết định theo quyền lợi của họ, cũng như tất cả chúng ta cũng đều hành động cho quyền lợi của mình. Sỉ vả họ chẳng giải quyết được gì. Các nhà lãnh đạo có tinh thần trách nhiệm phải tìm ra giải pháp chứ không thể cứ mang họ ra đả kích để lấy phiếu.

 

TIỀN PHẠT

 

Một trong những công ty kế toán và tư vấn lớn nhất thế giới, Deloitte, vửa công bốkết quả nghiên cứu và kết luận trong thời gian tới, cứ 10 công ty thì sẽ có một công ty hủy bỏ chương trình bảo hiểm y tế tập thể cho nhân viên và chấp nhận nộp phạt vì tính cho cùng, tiền phạt rẻ hơn tiền mua bảo hiểm.
 
Tức là sẽ có rất nhiều nhân viên sẽ không có bảo hiểm tập thể trong hãng mà phải đi mua bảo hiểm cá nhân riêng, đắt hơn bảo hiểm tập thể nhiều. Nếu lợi tức của những người này quá mức trợ cấp của Nhà Nước thì họ sẽ ráng phải trả tiền bảo phí cao hơn.
 
Nếu họ ở trong mức lợi tức được Nhà Nước trợ cấp thì ngân sách các tiểu bang và liên bang sẽ thâm thủng nặng hơn vì phải gánh chịu chi phí đó.

 

THẾ HỆ TRẺ

Luật Cải Tổ Y Tế bắt buộc các hãng bảo hiểm phải bao gồm con cái còn sống chung với cha mẹ cho đến 26 tuổi. Thoạt nghe thì đây là điều lệ rất “nhân đạo” vì giúp giới trẻ có được bảo hiểm. Trên thực tế, đây là bài toán kinh tế rất thực tiễn.
 
Những người con lớn đã trưởng thành này được bảo hiểm, nhưng tất nhiên là không phải miễn phí. Cha mẹ hay chính họ sẽ phải trả bảo phí, người nào không có bảo hiểm thì sẽ bị phạt. Nói trắng ra, mấy anh chị này, dù sống chung với cha mẹ hay không cũng vẫn phải mua bảo hiểm, không mua sẽ bị phạt, chẳng có gì khác biệt.
 
Điều khác biệt là luật mới cài mấy anh chị này vào bảo hiểm của cha mẹ, bắt buộc cha mẹ khi mua bảo hiểm cho mình, cũng phải mua bảo hiểm cho các con lớn này luôn, nếu không thì chỉ có cách là từ chối mua bảo hiểm cho cả gia đình và cả gia đình sẽ bị phạt.
 
Và như vậy thì tình trạng giới trẻ thà trả tiền phạt chứ không mua bảo hiểm sẽ được giảm thiểu tối đa.

 

Luật mới rất cần giới trẻ mua bảo hiểm y tế, vì đây là khối dân ít bệnh hoạn, tức là ít chi phí, rất cần thiết để bù đắp giới lão ông lão bà bệnh hoạn thường xuyên, chi phí rất cao.

 Nói cách khác, luật mới đã tìm ra được mộ phương thức có vẻ “nhân đạo” để che lấp một mánh khóe ép buộc giới trẻ phải tài trợ chi phí bảo hiểm của mấy người già.

 

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ

 

Gần đây, nhiều người nêu câu hỏi tại sao Canada và Âu Châu có bảo hiểm y tế cho tất cả mọi người mà Mỹ không có được. Vấn đề không phải là Mỹ không thể có, mà cái giá phải trả quá cao, dân Mỹ không chấp nhận.

 

Trước hết là vấn đề phẩm chất. Không ai có thể chối cãi được chế độ y tế của Mỹ tốt nhất trên phương diện tiến bộ y khoa, thời gian chờ đợi, phẩm chất dịch vụ (nhà thương, bác sĩ), và quyền được lựa bác sĩ, nhà thương. Dân Mỹ chưa sẵn sàng từ bỏ những lợi thế này. Sau đó là vấn đề tài chánh. Phí tổn y tế nếu do Nhà Nước lãnh như bên Canada và Âu Châu thì dĩ nhiên Nhà Nước phải có tiền, tức là phải thu thuế.
 
 Tính trung bình tỷ lệ thuế lợi tức của một gia đình hai vợ chồng có hai con, thì mức thuế lợi tức ở Canada là 22%, Anh 27%, Đức 36%, Thụy Điển và Pháp 42%, và Mỹ là 11%. Đó là chưa kể các thứ thuế khác như thuế lợi tức tiểu bang (từ 10% đến 18% bên Canada), thuế y tế tiểu bang (health insurance tax, 15% tại Ontario bên Canada).
 
Ở Mỹ không có thuế y tế, và cũng có nhiều tiểu bang như Texas và Florida, không có thuế lợi tức tiểu bang. Nói cách khác, dân Canada và Âu Châu đóng thuế hết nửa phần lương là chuyện thường. Dân Mỹ chưa sẵn sàng đóng thuế gấp ba hay bốn lần mức hiện tại và chính khách nào dám đề nghị chuyện này bảo đảm sẽ có thừa thời giờ ngồi nhà đi câu hay viết hồi ký.
 
Cũng chưa kể chuyện bên Mỹ, theo thống kê mới nhất của năm 2009, 49% dân Mỹ với lợi tức thấp không đóng một xu thuế nào, trong khi tỷ lệ không đóng thuế bên Âu Châu chỉ là 10%. Bắt phần lớn những người hiện không đóng thuế phải đóng thuế, cho dù là rất thấp, chẳng hạn như vài trăm hay vài chục cũng là điều không một chính khách nào dám nghĩ tới.

 

Đối với những người lớn tiếng ủng hộ chế độ y tế đại chúng miễn phí như Âu Châu, thì câu hỏi họ phải trả lời là họ có sẵn sàng dành nửa phần lương để đóng thuế không?

 

 TOÁN HỌC OBAMA

Cuối năm 2012, phí bảo hiểm sức khỏe trung bình của mỗi gia đình sẽ giảm 2.500 đô. Thực tế,  tính đến nay, bảo phí trung bình đã tăng 1.300 đô chứ không hề suy giảm.
Như vậy có phải TT Obama đã hứa hẹn vớ vẩn không? Câu trả lời bình thường là “đúng vậy”. Nhưng TT Obama thì vẫn khẳng định ông không có “hứa lèo” mà đa giữ lời hứa cắt giảm chi phí y tế cho toàn dân.
Ta thử tìm hiểu lý luận của TT Obama.

Lấy ví dụ chúng ta lãnh lương 1.000 đô một tháng mà tiêu xài trong gia đình tới1.500 đô, tức là ngân sách gia đình đã bị lủng lỗ, cần cắt giảm chi tiêu, tiền chợ búa, ăn xài. Ta sẽ cố gắng tháng sau chỉ xài 1.300 thôi chẳng hạn, để có thể nói là ta đã cắt chi tiêu được 200 đô một tháng. Đó là cách suy nghĩ và lý luận bình thường của một người bình thường.

Đối với TT Obama, tháng tiếp  theo, ông sẽ chi xài 1.800 đô, tức là thay vì cắt giảm, ông đã xài nhiều hơn 300 đô. Nhưng ông vẫn khoe là đã cắt giảm được 200 đô. Sao lạ vậy?

Nếu có quý độc giả nào thắc mắc thì kẻ viết này xin giải thích lý luận của TT Obama: theo đà tăng của giá cả, tiền chợ búa tháng tới sẽ phải là 2.000 đô mới giữ được mức chi tiêu bình thường, nhưng tôi đã cần kiệm, tính toán rất kỹ nên chỉ cần xài có 1.800 đô thôi, như vậy là tôi đã tiết kiệm, cắt giảm chi tiêu được 200 đô rồi còn gì nữa?
 
Đây chính là toán học của luật gia kiêm chính trị gia Obama. Kiểu như bà vợ đi mua sắm vung vít, về nhà bị ông chồng cằn nhằn thì cãi lại “em toàn mua đồ on sale mà, đáng lẽ ra em phải mua hàng xịn hơn  và tốn hơn nhiều lắm đó, anh không cám ơn em đã tiết kiệm cho anh mà lại còn cằn nhằn sao?”

Cái mầu nhiệm trong lý luận của TT Obama là bất kể tăng chi tiêu bao nhiêu, ông vẫn có thể khoe là đã cắt giảm, đã cần kiệm. Ai dám nói TT Obama không có phép lạ?

 

 THU HỒI LUẬT

Những cố gắng thu hồi luật của khối bảo thủ vì lý do bất hợp hiến đã thất bại, và trong tương lai, coi như yếu tố pháp lý sẽ không còn được đề cập đến nữa.
Khối bảo thủ muốn thu hồi luật sẽ phải thuyết phục đa số dân Mỹ đồng ý, để bầu cho một đa số bảo thủ vào hành pháp và lập pháp, một viễn tượng hầu như không thể có trong tương lai gần, vì sẽ đòi hỏi đảng Cộng Hòa trong kỳ  bầu ba tháng nữa phải chiếm được Tòa Bạch Ốc, giữ đa số tại Hạ Viện, và chiếm được thêm ít nhất 12 ghế nữa tại Thượng Viện để có được đa số áp đảo.

Nhưng cái khó khăn lớn nhất trong việc thu hồi là luật cải tổ này có điểm bị chống mạnh mà cũng có điểm được ủng hộ mạnh. Điều khoản bắt buộc mọi người phải mua bảo hiểm cũng như dự phóng chi phí y tế sẽ tăng dĩ nhiên bị đa số dân Mỹ chống đối, nhưng bù lại, điều khoản cấm các hãng bảo hiểm không được từ chối bảo hiểm cho những người đang bị bệnh là điều tất cả mọi người đều đồng ý, kể cả khối bảo thủ.
Vì yếu tố chính trị đó, cùng lắm là chỉ có thể thu hồi cái phần bắt buộc mọi người phải mua bảo hiểm, chứ không ai dám  đụng đến điều khoản cấm hãng bảo hiể loại trừ những người đang có bệnh.

 Luật Cải Tổ Y Tế là một luật vĩ đại, sẻ ảnh hưởng lên cuộc sống của tất cả mọi người, mà cũng là một luật cực kỳ phức tạp. Các chuyên gia cho đến nay, vẫn còn đang bận viết chi tiết thực hành luật, đưa bộ luật này lên đến gần 10.000 trang rồi mà vẫn chưa xong. Chúng ta sẽ còn có dịp khám phá ra thêm nhiều hệ quả mới lạ

nữa.

 

 

 

 alt
Mh

Featured Post

Đây là lý do tại sao bạn nên nằm ngủ nghiêng về bên trái

  From: VUONG DANG < Date: Sun, Nov 22, 2020 at 8:10 PM Subject: Fw: Đây là lý do tại sao bạn nên nằm ngủ nghiêng về bên trái/Why Slee...

Popular Posts