Showing posts with label Triết Lý. Show all posts
Showing posts with label Triết Lý. Show all posts

Friday, March 29, 2013

Câu Chuyện Thầy Lang: Tối Qua Quá Chén, Sáng Nay Vật Vờ


 

 

Câu Chuyện Thầy Lang: Tối Qua Quá Chén, Sáng Nay Vật Vờ

 

Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức

Trả lời:

Say sỉn hoặc quá chén là sau một chầu “túy lúy càn khôn”, liên tục “dô! dô!” với bạn bè vào tối hôm trước thì sáng hôm sau thấy trong người vật vờ khó chịu mệt mỏi, tiếng Anh gọi là Hangover, tàn dư của quá chén.

Hangover không những ảnh hưởng tới sức khỏe mà còn ảnh hưởng tới nếp sống và việc làm. May mắn là sau 24 giờ, đa số tàn dư hangover này cũng tự hết đi. Nhưng hangover tiếp nối hangover thì lại là có chuyện chẳng lành.

Tại sao lại có hangover

Cho tới bây giờ vẫn chưa có một giải thích khoa học nào về tại sao lại bị hangover cũng như tại sao có người nhậu đã đời mà sáng hôm sau vẫn tỉnh bơ đi làm, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra vào đêm hôm trước. Mà có người chỉ mới ngà ngà vài ba ly thì sáng hôm sau có những dấu hiệu của hangover.

Những dấu hiệu đó là gì?

Triệu chứng của hangover có thể là nhức đầu, bơ phờ mệt mỏi, buồn nôn, tiêu chảy, khát nước, mất ngủ, nhạy cảm với ánh sáng và âm thanh, tim đập nhanh, tay chân run rẩy, kém tập trung, lên cơn kinh phong, lạnh người, ngẩn ngơ sững sờ thậm chí bất tỉnh…

Tại sao có khó khăn như vậy

Nguyên nhân chính của hangover chưa được xác định nhưng sự thiếu nước, thay đổi hormone và tàn dư của các chất do sự phân hủy rượu có thể là thủ phạm gây ra các triệu chứng kể trên. Chẳng hạn chất cồn trong rượu làm sáo trộn các hóa chất trong não khiến cho giấc ngủ kém bình an cũng gây ra tình trạng vật vờ.

Sau đầy là một vài giải thích.

1- Vì rượu là chất làm lợi tiểu, người say sỉn đi tiểu nhiều đưa tới khô nước trong cơ thể. Mà khô nước lại đưa tời khô miệng, khô da, mệt mỏi, khó ngủ, nhức đầu, chóng mặt, táo bón…Nguyên do là rượu chặn sản xuất hormone chống tiểu tiện của nang thượng thận, thận tăng thải nước ra khỏi cơ thể qua sự tiểu tiện. Cứ mỗi 250 cc rượu uống vào thì thận loại ra từ 800- 1000 cc nước tiểu.Tác dụng lợi tiểu này chỉ chấm dứt khi chất rượu hoàn toàn tan biến.

2- Vì tiểu tiện nhiều, chất potassium trong máu giàm. K lại cần cho các chức năng của thần kinh và cơ bắp, tim mạch.Khi thiếu chất này, người say sỉn bị nhức đầu, mệt mỏi, buồn nôn. Thêm vào đó, vì cơ thể giảm nước, não bộ cũng giảm một chút khối lượng, màng óc bị kéo theo khiến cho nhức đầu gia tăng.

3.Rượu làm giảm đường trong máu khiến ta run rẩy, đổ mồ hôi, ngất sỉu.Lý do là gan bận “xử lý” chất rượu không điều hòa glucose được.

4.Rượu khiến sức để kháng của cơ thể suy yếu, mau mệt;

5.Rượu kích thích dạ dày, khiến cho sự tiêu hóa bị rối loạn, chậm tiêu và muốn nôn ói.

7.Rượu khiến ta buồn ngủ, nhưng giấc ngủ không yên, nhiều ác mộng, đứt đoạn.

Bộ ai cũng bị hangover hay sao

Kết quả nghiên cứu tại Boston University School of Public Health vào năm 2008 cho hay khoảng 30% người uống nhiều rượu có thể không bị hangover, còn 70% kia thì vật vờ hành trông thấy.



Thường thường thì ai uống nhiều cũng bị, nhưng nặng nhẹ khác. Tùy thuộc ở tạng và sức chịu đựng của mỗi người. Một số hoàn cảnh khiến hangover nhiều hơn là:

1.Dạ dày mà trống trơn thì chất rượu chuyển sang máu mau hơn và gây ra khó chịu nhanh và nhiều hơn.

2.Say sỉn mà lại liên tục “khói vàng bay lên mây”, phì phả thuốc lá thì khó khăn càng trầm trọng

3.Nếu bố mẹ say sỉn thì con cái cũng chịu nhiều dấu hiệu khó khăn hơn, do gene di truyền.

4.Tùy theo mầu của rượu.Trong sự lên men, hóa chất congener được tạo ra. Chất này làm cho rượu có mầu hấp dẫn hơn và cũng là chất gây ra hangover nhiều hơn. Các loại rượu như Bourbon, Scotch, Brandy, Taquina, Red wine thường nhiều congener hơn là Vodka, Gin…

5.Người mập mạp ít bị hangover hơn người gầy, người tuổi cao thì cũng nhiều hangover hơn trai tráng thanh niên.

6.Có ý kiên cho rằng vị ngọt của rượu gây ra nhiều hangover, có thể là vì rượu ngọt nên ngọt miệng uống nhiều.

7.Phụ nữ dễ bị vật vờ hơn nam vì gan quý bà kém hóa giải chất rượu so với nam nhân cũng như vì chất lỏng trong cơ thể quý bà ít hơn ở nam giới.

Như vậy thì hangover có hại không

Có chứ. Ngắn hạn thì kém tập trung, hay quên, tay chân vụng về, mắt nhìn lệch lạc, tới sở thì chỉ muốn ngủ, lơ là công việc mà lái xe lại hay gây tai nạn.

Tiếp tục hangover thì sức khỏe suy giảm vì tác hại của rượu như là ung thư gan, miệng, suy dinh dưỡng, thân hình tiều tụy, trí nhớ khi còn khi mất…

Vậy phải làm gì để chữa hangover

Không có thuốc tiên để giải rượu nhưng thời gian có thể tiếp tay, vì thường thường sau 24 giờ cơ thể có thể hóa giải các tàn dư khó chịu gây ra do sự quá chén.

Nếu vì chào mời quá thắm thiết thì “đề cao cảnh giác”, uống cầm chừng, vừa nhâm nhi uống vừa ăn thực phẩm, nh7 các cụ ta xưa kia trà dư, tửu hậu. Gan có khả năng chuyển hóa một lon bia trong 1 giờ. Nếu nhịp uống cách xa nhau sẽ giúp gan làm việc hữu hiệu hơn.

- Uống vừa phải, đừng quá sức chịu đựng của cơ thể.

Viện National Institute on Alcohol Abuse and Alcoholism khuyên rằng phụ nữ không nên uống quá 1 drink/ngày còn nam giới không nên uống quá 2 drinks/ngày. Một drink là 12 ounces beer, 5 ounces vang và 1 ½ ounces rượu mạnh 80 độ. Nên nhớ là người nhỏ con kém chịu đựng với tác dụng của rượu hơn là người to con.

- Cứ hai ly rượu thì uống một ly nước để bớt uống rượu và tránh khô nước cho cơ thể.

- Đừng uống rượu khi bụng đói. Trước khi đi phó hội, làm một bữa ăn lót dạ với nhiều tinh bột hoặc chất béo để giảm tốc độ hấp thụ của rượu ở dạ dày. Trong tiệc, nên ăn món ăn có nhiều tinh bột và hơi béo một chút.

- Giới hạn uống rượu có mầu đậm vì chất congener kích thích mạch máu và tế bào não khiến cho dấu hiệu của hangover trầm trọng hơn lên.

- Tránh nước có gas vì gas làm cho rượu hấp thụ vào máu mau hơn.

- Có ý kiến cho là uống cà phê để giải rượu. Cà phê có nhiều caffeine là chất kích thích có thể giúp giảm mệt mỏi. Nhưng khi tác dụng của cà phê hết thì người hangover lại thấy mệt mỏi hơn. Hơn nữa, cà phê lại là chất lợi tiểu giống như rượu, khiến cho người say mất nhiều nước hơn và sẽ làm tình trạng hangover trầm trọng hơn. Nói chung, uống cà phê không giải quyết được các dấu hiệu khó chịu do uống rượu nhiều gây ra.

Thế làm gì để tránh hangover

Phương thức hay nhất là xa lánh rượu hoặc uống một cách vừa phải.

- Bí quyết của dân chúng vùng Địa Trung Hải là uống một thìa dầu olive trước khi đi dạ tiệc, để trì hoãn sự hấp thụ rượu ở bao tử.

- Uống một lý nước lớn trước khi đi ngủ. Để một ly nước ở đầu giường để khi thấy khát, khô miệng là uống ngay.

- Rượu giảm glucose trong máu khiến ta cảm thấy đói, run rẩy và yếu sức. Do đó, nhiều người cho là thực phẩm nước uống chứa đường fructose của trái cây hoặc mật ong giúp hóa giải rượu mau hơn

- Ăn uống đầy đủ vì thực phẩm sẽ cung cấp sự thất thoát của muối khoáng và potassium của cơ thê do rượu gây ra.

- Nghỉ ngơi thoải mái nếu có thể.

- Không nên uống thuốc chống nhức đầu Tylenol vì thuốc này thường gây tác dụng không tốt đối với gan. Nếu quá nhức đầu, có thể uống viên Ibuprofen, Advil.

- Cà phê có thể giúp làm nhẹ nhức đầu vì tác dụng co mạch máu. Tác dụng này hóa giải tác dụng dãn mạch máu gây ra nhức đầu.

Một vài viên thuốc chống acit có thể giảm cồn cào bao tử.

- Một bát súp rau thịt giúp bổ sung sinh tố khoáng chất thiếu hụt vì nhậu đêm trước mà không ăn cơm.

- Nếu thấy run tay, đau bụng hoặc có máu trong chất ói thì đi bác sỹ ngay vì có thể là đã bị ngộ độc rượu, cần được chăm sóc tức thì.

Kết luận

Kinh nghiệm của các cụ ta là “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, cho nên tránh quá chén là điều cần làm. Cực chẳng đã mà phải “phó hội bàn rượu” thì cứ một rượu một nước, kèm theo thức ăn là có thể tránh được vật vờ vào sáng hôm sau, có phải không bà con nhỉ?

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

 

Tuesday, January 22, 2013

Ngừa ung thư nhiếp hộ tuyến


From: Tran Ho
Subject: Ngừa ung thư nhiếp hộ tuyến

 

 

 

 

Ngừa ung thư nhiếp hộ tuyến

20 January 2013

 

Tác Giả
Triệu Minh

  

Ung thư nhiếp hộ tuyến (còn gọi là tuyến tiền liệt) là bệnh phổ biến nhất nơi nam giới, không phân biệt dòng giống hoặc màu da. Bệnh tiến triển chậm chạp, ít có triệu chứng, nhưng có thể chữa lành nếu được phát hiện sớm.


alt


Ngoài ra, ta còn có thể giảm thiểu rủi ro bị bệnh này bằng cách thay đổi cách ăn uống và vận động cơ thể. Sau đây là 6 cách có thể áp dụng:


Uống thêm cà phê


Uống cà phê loại nào cũng được - cà phê thường, decaf, half-caf -  tất cả đều tốt, theo nghiên cứu của trường đại học Harvard: người uống 6 ly một ngày, hoặc nhiều hơn, ít có rủi ro bị ung thư nhiếp hộ tuyến hơn những người kiêng cữ không uống tới 59%.


alt


Tránh Doughnuts

Những người có mức độ trans fat cao trong máu thường bị nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt gấp hai lần hơn những người có mức độ thấp. Acid từ trans fat làm tăng viêm sưng và kháng

insulin, cả hai yếu tố giữ một vai trò gây ra ung thư nhiếp hộ tuyến. Tránh ăn các loại donuts và bánh nướng theo kiểu thương mại, cũng như những loại bánh nướng có chứa loại dầu đã hydro hóa (hydrogenated) như margarine.

(Ghi chú: Chất béo chuyển hóa (Trans fat hay trans fatty acid là một loại chất béo được hình thành bằng phương pháp hydro hóa dầu ăn, nhằm giúp thực phẩm giữ được lâu, bắt mắt và hấp dẫn người mua hơn. Chất béo độc hại này thường có trong các loại thực phẩm chế biến sẵn như bánh cookies, khoai tây chiên, gà chiên...

Người ta chế biến dầu hydro hoá bằng cách đẩy hydrogen vào dầu ở áp suất cao. Dầu từ thực vật và từ động vật đều chế biến được.)



alt


Ăn rau trái màu đỏ

Ăn nhiều cà chua nấu chín có thể làm giảm rủi ro bị ung thư tuyến tiền liệt. Các khảo sát của một giáo sư đại học Harvard cho thấy điều này ngay từ thập niên 1990 và các nghiên cứu trong những năm sau đó đã xác nhận khả năng của những rau trái có màu đỏ. Chất lycopene, một sắc tố trong cà chua có hiệu lực hơn khi nấu chín. Nên ăn mỗi tuần ít nhất hai lần.


alt


Vận động

Tập thể dục làm giảm nguy cơ bị ung thư nhiếp hộ tuyến tới 41%. Hơn thế, những người đã bị ung thư, nếu vận động thể lực mạnh mẽ (như chơi tennis, chạy bộ, bơi lội, đạp xe đạp...) khoảng 5 giờ một tuần, có thể giảm nguy cơ bị chết vì bệnh đó tới 56%.


alt


Dùng dầu ăn

Thử nghiệm trên loài vật, các acid béo loại Omega-3, như DHA và EPA trong dầu cá, làm cho các u bướu không phát triển được. Cũng theo các nghiên cứu của đại học Harvard, người ăn cá 3 lần một tuần giảm 25% nguy cơ bị ung thư nhiếp hộ tuyến.


alt


Cho tuyến hoạt động thường xuyên

Một cuộc nghiên cứu đăng trong báo Journal of the American Medical Association phân tích các dữ kiện ghi nhận từ 29,342 người đàn ông, cho thấy những người hoạt động tình dục thường xuyên ít có nguy cơ bị ung thư nhiếp hộ tuyến tới 30%.


alt

TM

 

 

Wednesday, January 9, 2013

Một bác sĩ sau khi chết linh hồn đã thấy gì trong 9 phút và hồi sinh


From: Ngoan Nguyen
Subject:  Một bác sĩ sau khi chết linh hồn đã thấy gì trong 9 phút và hồi sin

 

 
 
Mt bác sĩ sau khi chết linh hn đã thy gì trong 9 phút và hi sinh
 
Thủy Nguyên dịch

Trải nghiệm ở bên ngoài thân xác (OBE) và trải nghiệm cận tử (NDE) đã được biết đến từ lâu và vẫn bị tranh cãi, đơn giản bởi giới khoa học chủ lưu không tin là có linh hồn. Tuy nhiên, thật thú vị khi nghe một bác sỹ hàng đầu thế giới nói về trải nghiệm OBE và NDE của chính mình.

Giáo sư Bác sỹ George G. Ritchie (25/9/1923 – 29/10/2007) từng là chủ tịch của Học viện Trị liệu đa khoa Richmond, từng là trưởng khoa Tâm thần học củaBệnh viện Towers, người sáng lập và và chủ tịch Liên Đoàn Thanh niên Thế giới (Universal Youth Corps, inc) trong gần 20 năm.

Năm 1967, ông làm bác sỹ tư ở Richmond, và vào năm 1983 ông chuyển đến Anniston, Alabama làm trưởng khoa Tâm thần học tại Trung tâm y tế khu vực Đông Bắc Alabama, Hoa Kỳ. Ông trở về Richmond vào năm 1986 để tiếp tục làm bác sỹ tư cho đến khi nghỉ ngơi vào năm 1992.

Vào tháng 12/1943, George Ritchie đã chết trong một bệnh viện quân đội ở tuổi 20 vì bệnh viêm phổi và đã được đưa vào nhà xác. Nhưng kỳ diệu thay, 9 phút sau ông sống trở lại, và kể về những điều đáng kinh ngạc mà ông đã chứng kiến khi trong trạng thái ở bên ngoài thân xác. Ritchie đã viết về Trải nghiệm cận tử (NDE) của ông trong cuốn sách "Trở lại từ ngày mai", đồng tác giả với Elizabeth Sherrill, xuất bản lần đầu năm 1978. Cuốn sách đã được dịch sang 9 thứ tiếng khác nhau.

Bác sĩ George Ritchie đã kể lại rất chi tiết những gì mà mình đã trải qua trong suốt khoảng thời gian ông chết.


Hình minh họa

Đó là đầu tháng 12/1943, khi Ritchie được chuyển tới một bệnh viện tại trại Barkeley, Texas , Hoa Kỳ để điều trị bệnh viêm phổi. Ông không biết là mình bệnh nặng tới mức nào. Ông luôn chỉ nghĩ tới việc bình phục cho mau mà lên xe lửa tới Richmond, Virginia để nhập học trường y trong chương trình đào tạo bác sỹ quân y của quân đội. Theo hẹn, vào lúc 4 giờ sáng ngày 20/12, xe quân đội sẽ đến đưa ông ra nhà ga để tới trường.

Trái với mong muốn của ông, bệnh tình của ông không thuyên giảm. Vào đêm 19/12/1943, bệnh của Ritchie trở nặng. Ông bắt đầu sốt và ho liên tục. Ông lấy gối bịt miệng lại để đỡ làm ồn. 3 giờ sáng ngày 20, Ritchie cố gắng đứng dậy và thay quần áo đợi xe đến. Nhưng ông đã không thể làm được, và bất tỉnh sau đó.

"Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trong một căn phòng mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Một ngọn lửa nhỏ cháy trong một ngọn đèn ở bên cạnh. Tôi nằm đó một lúc, cố gắng nhớ lại là mình đang ở đâu. Thình lình tôi ngồi bật dậy. Xe lửa ! Mình trễ chuyến tàu mất !

Giờ đây tôi biết rằng những gì mình sắp mô tả sẽ nghe rất lạ thường... tất cả những gì tôi có thể làm là kể lại những sự kiện đêm đó đúng như chúng đã xảy ra. Tôi nhảy ra khỏi giường và tìm bộ đồng phục của tôi khắp phòng. Không có trên thành giường : tôi dừng lại, nhìn chằm chằm. Một người nào đó đang nằm trên cái giường mà tôi vừa mới rời khỏi.

Hình minh họa

Tôi bước lại gần gường trong ánh sáng lờ mờ, rồi lùi lại. Anh ta đã chết. Hàm răng khép hờ, làn da màu xám thật kinh khủng. Rồi tôi nhìn thấy chiếc nhẫn. Trên bàn tay trái của anh ta là chiếc nhẫn của hội sinh viên Phi Gamma Delta mà tôi đã đeo trong suốt hai năm qua.

Tôi chạy vào đại sảnh, mong muốn thoát khỏi căn phòng bí ẩn đó. Richmond, đó là điều quan trọng nhất – tới Richmond. Tôi bắt đầu xuống đại sảnh để ra cửa bên ngoài. "Coi chừng !" Tôi hét lên với một người phục vụ trong bệnh viện mà đang rẽ quay sang chỗ tôi. Anh ta dường như không nghe thấy, và một giây sau anh ta đã đi ngang qua chỗ tôi đứng như thể tôi không có ở đó.

Thật lạ lùng. Tôi tới chỗ cánh cửa, đi xuyên qua và phát hiện ra là mình đang tiến về Richmond rất nhanh trong bóng tối bên ngoài. Đang chạy ư ? Đang bay ư? Tôi chỉ biết rằng mặt đất tối tăm đang trượt qua trong khi những ý nghĩ khác chiếm lấy tâm trí tôi, những suy nghĩ đáng sợ và khó hiểu. Người phục vụ đã không nhìn thấy mình. Nếu mọi người tại trường y cũng không thể nhìn thấy mình thì sao ?

Tôi thấy một con sông rộng, rồi thấy cây cầu dài bắc qua sông để vào một thành phố. Tôi thấy một tiệm giải khát, quán bia và một quán cà phê. Tại đây tôi đã gặp một vài người và hỏi họ tên đường và tên thành phố nhưng chẳng có ai thấy và đáp lời tôi cả. Tôi nhiều lần đập tay lên vai một người khi hỏi nhưng tay tôi như chạm vào khoảng không. Đó là một người có gương mặt tròn và cằm có sợi râu dài. Sau đó tôi đi đến bên một người thợ điện đang loay hoay quấn dây điện thoại vào một bánh xe lớn.

Vô cùng bối rối, tôi dừng lại bên một buồng điện thoại và đặt tay tôi lên sợi dây điện thoại. Ít ra thì sợi dây nằm đó, nhưng bàn tay tôi không thể chạm vào nó. Tôi nhận thấy một điều rõ ràng: tôi đã mất đi xác thân của mình, cái bàn tay mà có thể cầm được sợi dây kia, cái thân thể mà người ta nhìn thấy.

Tôi cũng bắt đầu hiểu ra rằng cái xác trên chiếc giường đó chính là của tôi, không thể hiểu sao lại tách ra khỏi tôi, và việc mà tôi phải làm là phải trở về nhập lại vào nó càng nhanh càng tốt.

Việc tìm đường quay lại khu căn cứ và bệnh viện không có gì khó khăn. Thực sự tôi hầu như trở lại đó ngay tức khắc khi tôi nghĩ đến nó. Nhưng căn phòng nhỏ mà tôi đã rời đi thì ở đâu ? Thế là tôi bắt đầu một trong những cuộc tìm kiếm kỳ lạ nhất đời: cuộc tìm kiếm chính mình. Khi tôi chạy từ khu này sang khu khác, đi qua hết phòng này sang phòng khác lúc các bệnh binh đang ngủ – những người lính đều trạc tuổi tôi, tôi nhận ra rằng chúng ta lạ lẫm với chính khuôn mặt của mình như thế nào. Mấy lần tôi dừng lại bên một người mà tôi cứ ngỡ là mình. Nhưng chiếc nhẫn Hội sinh viên không có, và tôi lại vội tìm.

Cuối cùng tôi đi vào một gian phòng nhỏ với ánh sáng lờ mờ. Một tấm khăn trải đã được kéo phủ lên xác người trên giường, nhưng đôi cánh tay của người đó nằm dọc ở bên ngoài. Chiếc nhẫn tôi tìm nằm trên bàn tay trái của thân xác ấy.

Tôi đã cố kéo tấm vải ra nhưng không thể nắm được nó. Và lúc đó là lần đầu tiên tôi nghĩ điều mà đã xảy ra với mình, chính là cái mà nhân loại vẫn gọi là "cái chết".

Trong thời khắc tuyệt vọng nhất ấy, căn phòng bỗng sáng rực rỡ, một thứ ánh sáng lạ lùng tôi chưa từng thấy bao giờ, và tôi như bị lôi cuốn theo nguồn ánh sáng ấy. Tôi đã trông thấy những quang cảnh mà từ khi sinh ra cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ được thấy, những cảnh trí mà tôi nghĩ rằng chỉ có ở thế giới bên kia, và tôi không nhìn được rõ các sinh linh ở đó. Có vùng tối tăm u ám, có vùng lại chan hòa ánh sáng vô cùng tươi đẹp với các sinh linh trông như những thiên thần.

Sau đó đột ngột vầng sáng giảm dần, tôi muốn quay về. Trong phút chốc tôi lại thấy những căn phòng, những thân xác bất động trên giường. Tôi tiến tới chiếc giường của thân xác mình. Tôi như bị cuốn hút vào cái thân xác đó. Rồi, từ từ cử động các ngón tay, cuối cùng tôi mở mắt ra. Một lúc sau, một bác sĩ và cô y tá đã ở trước mắt tôi, nét mặt rạng rỡ. Vậy là tôi đã sống lại, đã thật sự hồi sinh..."

Thời đó, thuốc penicilline chưa được phát minh nên việc chữa trị bệnh sưng phổi vô cùng khó khăn, 90 phần trăm người bệnh khó thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Vào buổi sáng ngày 20/12/1943 các bác sĩ ở bệnh viện đã xác nhận rằng George Ritchie đã chết nên người ta chuyển xác ông đến nhà quàn. Tại đây một số thủ tục giấy tờ, giấy khai tử và thủ tục chuẩn bị đưa người chết vào quan tài đã được tiến hành, và người ta chuẩn bị thông báo đi các nơi rằng George Ritchie đã chết. Không ai có thể tưởng tượng được, Ritchie sống lại và mang theo câu chuyện diệu kỳ mà ông trải nghiệm trong giây phút trái tim đã ngừng đập, khi mà mọi dấu hiệu của sự sống không còn.

Những điều George Ritchie kể lại sau khi sống dậy đã làm các bác sĩ trong bệnh viện kinh ngạc. Điều kỳ lạ đáng lưu ý là những gì Ritchie đã kể và ghi chép lại trong tập nhật ký trong 9 phút chết đó về sau đều được chứng minh là có thực.

Một năm sau, Ritchie trở về trại Barkeley và được gởi sang Âu Châu để phục vụ tại một bệnh viện quân y. Trên đường xe đã chở Ritchie đi ngang qua thành phố mà một năm trước trong khi bị coi là đã chết, Ritchie đã tới. Tiệm bán bia, tiệm cà phê, cây cầu dài bắc qua sông, những con đường, những bảng hiệu, cả cái buồng điện thoại năm xưa... tất cả đều có thật trong thực tế. Đó là thành phố Vicksburg thuộc tiểu bang Mississipi, nơi mà chưa bao giờ George Ritchie đặt chân đến.
George Ritchie sau này trở thành Viện trưởng Viện tâm thần học ở Charlotsville, bang Virginia Hoa Kỳ, và suốt đời ông không thể nào quên rằng mình đã có lần chết đi sống lại, cũng như không thể nào quên các cảnh giới lạ lùng ở bên kia cửa tử.


Giáo sư Bác sỹ George G. Ritchie mất vào ngày 29/10/2007 tại nhà riêng ở Irvington , Virginia , Hoa Kỳ, hưởng thọ 84 tuổi.

"Cái chết chẳng qua là một ô cửa, là một cái gì đó mà bạn bước qua" – George Ritchie nói.
Ngô Tấn sưu tầm
 
 

 

 

Tuesday, December 25, 2012

NÓI QUA VỀ BIỆT DƯỢC YẾN HUYẾT



Chuyển đến bạn bài

phân-tách về tổ-yến.

TTKh.






From: anh truong
Subject: NÓI QUA VỀ BIỆT DƯỢC YẾN HUYẾT




NÓI QUA VỀ BIỆT DƯỢC YẾN HUYẾT

tka23 post

Là kết tinh từ nước dãi của loài chim hải yến, tổ yến sào được phân thành nhiều loại, nhưng quý và giá trị nhất là yến huyết. Phàm thứ gì quý, đắt thì người ta rất kết, chẳng tiếc tiền để được sở hữu và chính điều này đã mở ra cơ hội trục lợi của những kẻ có tà tâm.



Với những độc chiêu tung hứng, đưa đẩy tinh vi, phường gian đã khiến biết bao vị khách lắm tiền nhưng kém hiểu biết trở thành thiêu thân ngờ nghệch của quý phẩm "yến huyết".


Ngộ nhận… sai lệch

Trong rất nhiều sản vật mang dư vị đại dương như khô mực,


hải mã (cá ngựa), vi cá mập…, du khách, những người lắm tiền kết nhất tổ yến sào, đặc biệt là tổ yến huyết vì giá trị bổ dưỡng của nó.


Tổ yến là "sản phẩm" của loài chim yến . Đây là loài chim nhỏ, giống chim én, mỏ cong, mỏ và mắt đen, lông ở bụng màu xám nhạt. Theo tài liệu yến là loài chim quý, ở các nước thuộc khu vực Đông Nam Á, gồm Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippines, Campuchia và Việt Nam.

Những lần đến thăm đảo Yến tại vùng biển Nha Trang - những người thợ sào chĩa nơi đây (người khai thác tổyến) cho biết, yến hàng là loài chim có quy luật sinh học kỳ lạ như sống thành từng đôi trong bầy đàn lớn, bay lượn liên tục và không bao giờ đậu chỗ nào khác ngoài tổ của mình. Cũng theo những người thợ sào chĩa, tổ chim yến được tạo nên bởi nước bọt tiết nhã qua ngày đêm của chim trống và chim mái. Khi tổthành hình , nếu bị lấy đi yến sẽ làm tổ mới.


Về mặt thực phẩm, yến sào được liệt vào nhóm cao lương mỹ vị, là 1 trong 8 món ăn nổi tiếng được gọi là bát trân, cùng với bào ngư, hải sâm, vây cá mập, đế chân voi, bàn tay gấu... Cuốn “Cây thuốc và động vật làm thuốc ”, ghi rõ, chim yến hàng còn được gọi là hải yến, én biển, yến oa. Ngày xưa, chỉ có vua chúa mới được dùng loại yến huyết "Vua Minh Mạng và Tần Thủy Hoàng ăn yến thay cơm hằng ngày".




Thời phong kiến, gần đây nhất là triều Nguyễn, triều đại cuối cùng ở Việt Nam, trong những bữa đại tiệc linh đình ở hoàng cung như sinh nhật vua, hoàng thái hậu, tiếp đãi sứ thần, trọng thần, mừng tiến sĩ …không bao giờ thiếu món yến sào, nên thường gọi là yến tiệc. Từ đó về sau, yến sào luôn đứng đầu trong danh sách "thực đơn" chốn hoàng cung.

Tổ yến bình thường đã quý như vậy, với tổ yến huyết, giá trị bổdưỡng, quý hiếm được cổ nhân, người đời và trong các y văn ghi nhận "ác liệt" gấp nhiều lần. Tổ yến huyết có màu đỏ tươi, mép có viền trắng được xếp vào loại thượng hạng. Theo những người thợ sào chĩa, loại tổ yến này rất hiếm gặp, thường mỗi vụ thu hoạch chỉ được vài trăm tổ mà thôi.


Dân gian lưu truyền rằng tổ yến huyết nên hình hài bởi do chim yến thổ huyết mà nên. Lại có không ít con buôn yến sào theo kiểu "chợ đen" râm ran rằng sau khi làm ra chiếc tổ đầu tiên, chưa kịp ở yên thì đôi yến hàng bị "chĩa tổ". Để có nơi ẩn thân, yến hàng phải nhả dãi tạo tổ mới và lại bị "bứng". Đến lần thứ3, trong tình cảnh chẳng đặng đừng, đôi yến phải khạc dãi lẫn máu tạo tổ. Nên tổ yến huyết có màu đỏ và vô cùng bổ dưỡng!

Về chuyện chim yến thổ huyết tạo tổ được gọi là yến huyết, nhà bác học Lê Quý Đôn trong “Vân Đài loại ngữ” ghi lại từ sách“Quảng Đông Tân Ngữ” của Khuất Đại Quân, với nội dung như sau: "Chim yếnăn phấn đá (hải phấn) ở bãi biển, rồi nhả ra, làm tổ thành từng lớp, ở vách núi. Người ở hải đảo chờ đến mùa thu đi đến nơi có tổ yến, lấy cần tre đầu có lưỡi mạo cạo lấy nó.

Hải phấn tính hàn và mặn, chim yến nuốt vào lại nhả ra thì hóa ôn và ngọt, hình chất hóa hết, cho nên có thể thanh đờm, khai vị. Yến sào có 3 thứ, một thứ đen, một thứ trắng, còn một thứ thì hiếm có. Yến thuộc hỏa, nên thứ đỏ là tinh dịch (tinh nước dãi) của yến!".


Nói điều này để thấy rõ rằng, không chỉ lớp người ham ăn háu uống ngày nay hễ nghe ai đó đồn đãi món này bổ, món kia tốt là tin như điếu đổ.

Nhất là khi biết được căn nguyên của những lời đồn đãi ấy, ví như yến huyết chẳng hạn được sách cổ ghi chép hẳn hoi, hỏi sao mà không tin?! Trong phạm vi bài này, chúng ta không bàn đến chuyện tổ yến được phân thành bao nhiêu loại, phẩm chất của từng loại vì những điều ấy, người ta nói quá nhiều. Vấn đề ở đây là thực hư chuyện yến huyết, rằng nó có đúng là được kết tinh từ máu của loài chim quý hiếm?

Thực tế yến huyết bổ thì rất bổ nhưng không phải là do tinh huyết của loài chim yến mà ra, như lâu nay người ta đồn đãi và lầm tưởng vô tội vạ! Theo các nhà khoa học và từ tâm tình của những người thợ sào chĩa, mới biết tổ yến có màu đỏ là do vách đá nơi chim yến làm tổ có nhiều oxyd sắt. Do có sự trao đổi chất nên tổ yến nguyên thủy từ màu trắng chuyển đỏ và chứa nhiều nguyên tố vi lượng. Cũng nhờ vậy mà tổ yến huyết có màu đỏ bất thường và bổ dưỡng hơn các loại tổ yến khác.


Tràn lan… hàng hiếm

Dù khác biệt về cách lý giải (khoa học và những người thợ sào chĩa khẳng định tổ yến huyết được tạo từ đá có nhiều chất sắt, dân gian lưu truyền yến huyết kết tinh từ tinh huyết của loài chim yến hàng) nhưng điểm chung làđông tây kim cổ đều ghi nhận yến huyết không phải hiếm mà là rất hiếm. Vấn đề ởchỗ hiện nay, mặt hàng "quý tộc" quý và hiếm này được bày bán bừa bãi, bán tràn lan, ai đó muốn mua bao nhiêu cũng có và được bán với đủ loại giá theo kiểu thượng vàng hạ cám! Và cũng vì yến huyết đắt nhất trong các loại tổyến, mỗi ký lô nếu đúng phẩm chất lên đến hơn 500 dola nên kẻ gian bày ra trăm mưu ngàn kế,bày bán yến huyết có nguồn gốc trời ơi và hậu quả là có nhiều, rất nhiều người sụp bẫy, vừa mất tiền vừa nạp độc chất vào người mà họ cứ ngỡ đó là… siêu biệt dược!

Vấn đề ở chỗ "vàng trắng" vốn đã hiếm, tổ yến huyết còn hiếm gấp trăm lần vậy lấy ở đâu ra mà người ta bày bán tràn lan, mua lúc nào cũng có, mua bao nhiêu cũng được?!

Còn đó những bi kịch… tiền mất tật mang

Yến sào đã đi vào lịch sử ẩm thực từ lâu, được y học cổ truyền lẫn y học hiện đại đánh giá cao về những tính năng bổ dưỡng, đặc biệt tốt cho những người mới ốm dậy, người có thể trạng gầy yếu suy nhược, người cao tuổi, trẻ em bị suy dinh dưỡng. Tổ yến cũng được ghi nhận giúp tăng cường khí lực, chữa các bệnh về đường hô hấp, có lợi cho da, giúp tiêu hóa và giúp ăn ngon…. Tuy nhiên, không phải hễ tổ yến tốt thì ai dùng cũng tốt. Các lương y cho rằng tổ yến, bất kể đó là yến huyết thì người có phế vị hư nhược,đàm thấp và người bị bệnh nặng quá thì không nên dùng.

Cuốn “Dược tính chỉ nam” ghi: "Tổ yến hay yến sào có 3 thứ, thứ đen rất xấu, thứ đỏ khó kiếm được, thường chỉ có thứtrắng mà thôi". “Dược tính chỉ nam” cũng chỉ rằng công dụng của yến sào làm bổ thêm nước màu trong phổi, và hóa tan đờm rãi, chữa được mọi chứng ho lao hay ho ra huyết: "Nhưng những bệnh mới phát còn nhẹ dễ chữa thì mới nên dùng. Còn những bệnh nặng quá dùng nó cũng ít hiệu nghiệm vì sức nó không được mạnh lắm về chữa bệnh, nhưng về bổ, nhất là bổ phổi thì nó cũng là 1 vị đại bổvậy!".




Không dừng lại ở tổ yến, người ta tin rằng thịt chim yến hàng rất tốt, có người còn đánh tiếng sẵn sàng trả giá cao, có khi trả cả triệu đồng để được ăn thịt chim yến với suy nghĩ rằng chỉ riêng nước dãi của yến đã bổ như thế, thì hẳn là thịt xương của nó cũng rất dữ dằn, bổ gấp trăm gấp ngàn lần cái món nước dãi của nó. Về điều này, Đông y cũng như các y văn cũng cảnh báo thịt chim yến "có độc" chứ chẳng phải bổ gấp trăm lần nước dãi như nhiều người lầm tưởng. Trong “Nam dược thần hiệu”, danh y Tuệ Tĩnh viết: "Yến nhục -thịt chim yến vị ngọt, tính bình, có độc, ăn nhiều thần khí mỏi mệt". Danh y Hải Thượng Lãn Ông ghi trong “Lĩnh Nam bản thảo”: "Yến nhục thường gọi thịt chim én/ Ngọt bình, ấm, độc, phải cho rành/ Chỉ chữa được trùng và mụn trĩ/ Ăn nhiều tổn trí mệt thần linh".

Vậy đã rõ thịt chim yến và cái tổ yến huyết của nó - cái món bổdưỡng ngày trước chỉ vua chúa được dùng mà lâu nay người ta vẫn u u minh minh, vẫn cứ tin nó là nước dãi có lẫn máu của loài chim yến hàng, bổ toàn tập. Bởi nếu bổ và thần hiệu như thế thì lý giải sao chuyện Vua Minh Mạng, ông vua được ghi nhận chuyên dùng yến huyết "thọ" không quá tuổi 50?!




Đáng sợhơn, không ít người vì quá tin vào sự thần hiệu của tổ yến huyết mà khi lâm trọng bệnh, thay vì đến bệnh viện điều trị hoặc điều trị theo chỉ định hóa trị,xạ trị của bác sĩ chuyên khoa thì… nuôi hy vọng vào yến huyết. Ngờ đâu cơ thểvốn yếu ớt, ung lở không những không được chữa trị mà còn bị tiếp thêm độc chất vào người, để bệnh vốn nặng càng nặng thêm, để bệnh lẽ ra được chữa khỏi thì nay vô phương cứu chữa

SƯU TẦM


Sunday, December 23, 2012

Biểu tượng âm và dương


 

 

 

Biểu tượng âm và dương

 Pháp Nhật
 

Từ nhỏ tôi đã có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều người. Tôi có cơ hội đó bởi vì ba tôi là một thầy thuốc. Gia đình tôi sống nơi một huyện miền núi, vì vậy những người bệnh nhân đến với ba tôi phần lớn là những người nghèo khổ. Tuy nghèo khó nhưng mọi người vẫn giữ được nét chân chất, dân quê mộc mạc. Cư xử với nhau đầy tình và nghĩa.

Mỗi lần ba tôi khám bệnh cho ai hay có khách đến thăm, ba thường gọi tôi ra. Những lúc như vậy tôi chỉ ngồi yên đó và lắng nghe. Nghe những tâm sự, khó khăn của bệnh nhân ba để thấy được rằng gia đình mình có rất nhiều điều kiện hạnh phúc. Nghe những khổ đau của bệnh nhân ba để cho lòng thương yêu lớn dần và cho sự cảm thông có mặt.

Mỗi lần được ba cho ngồi đó chơi trong khi ba tiếp chuyện với khách là mỗi lần tôi học được thêm về những bài học làm người, những bài học để vượt qua những nghịch cảnh, những khó khăn trong cuộc sống. Là mỗi lần tôi ý thức hơn về sự quí giá của những gì mình đang có. Và sau những lần như vậy tôi có cảm nhận rằng khi mình càng ý thức sâu sắc về khổ đau thì mình lại càng trân quí hạnh phúc mà mình đang có.

Trong những câu chuyện ba tôi thường lấy hình ảnh biểu tượng thái cực để chia sẻ, để giúp cho bệnh nhân ba có thêm niềm tin và hy vọng. Trong đông y, hình ảnh âm và dương rất quan trọng. Con người ta có bệnh khi âm dương không quân bình hay nói cách khác âm dương mất cân bằng thì sinh ra bệnh. Đó là y lý căn bản của đông y. Tất cả những phương pháp điều trị như châm cứu, bấm huyệt, hay uống thuốc sắc điều cũng dựa trên nền tảng y lý này. Giúp cho cơ thể quân bình lại âm dương.

Vì âm dương có tầm quan trọng trong việc điều trị bệnh như vậy nên ngay trong phòng khám của ba có treo một bức tranh biểu tượng của âm và dương. Bức tranh này chỉ là một vòng tròn được chia làm hai phần đen và trắng. Phần trắng biểu thị cho dương, phần đen biểu thị cho âm. Và có điều đặc biệt trong bức tranh này là trong mỗi phần điều có chứa đựng một chút xíu của phần kia. Trong phần âm luôn có một chấm trắng của dương. Và trong phần dương luôn có một chấm đen của âm.

Bức tranh chỉ đơn giản như vậy thôi mà đó là triết lý sống của ba tôi. Ba tôi thường hay nói với tôi rằng nếu mình hiểu về âm dương cho đúng thì mình sẽ có một cuộc sống không khổ đau. Mình sẽ có một cuộc sống luôn lạc quan và đi tới. Và thật sự là tôi đã không hiểu được với một bức tranh đơn giản như vậy, chỉ một vòng tròn với hai màu đen trắng mà có thể chứa đựng trong nó một triết lý sống thâm sâu.

Ba tôi nói với tôi rằng nếu mình cho những thuận lợi, những thành công, và hạnh phúc trong cuộc sống là dương còn những khó khăn, thử thách và khổ đau là âm. Với sự so sánh như vậy thì mình biết rằng dù cho mình có lâm vào bất cứ hoàn cảnh nào dù đó là hoàn cảnh đầy khó khăn, thử thách thì trong hoàn cảnh đó cũng có một chấm trắng của dương. Mình hãy nương vào chấm trắng nhỏ đó mà đi lên bởi vì cực âm thì sẽ sinh ra dương.

Sau nhiều năm tháng chiêm nghiệm về lời dạy này của ba. Tôi thật sự khám phá ra được rằng không có bất kì vấn đề gì trong cuộc sống mà nó chỉ có một mặt cả. Nếu nó là hạnh phúc thì trong hạnh phúc đó cũng ẩn tàng một chấm nhỏ khổ đau. Nếu nó là khổ đau thì trong nó cũng có một chấm nhỏ của hạnh phúc. Và tôi biết rằng nếu trong đời sống hàng ngày tôi luôn hướng cái nhìn của mình vào ánh sáng của niềm tin, hy vọng và hạnh phúc dù đó là một chấm sáng nhỏ cũng đủ để cho tôi vượt qua những khó khăn, thử thách. Cũng đủ để cho tôi sống một đời sống hạnh phúc thật sự.

Cám ơn những gì ba đã trao truyền cho con. Ba đã trao truyền cho con một gia tài quí giá. Gia tài đó là cách sống của ba, là triết lý sống của ba. Con nguyện sẽ thừa hưởng gia tài của ba một cách trọn vẹn. Con luôn ý thức rằng mình sẽ hạnh phúc hay khổ đau điều do cách nhìn của mình. Và con sẽ luôn nghi nhớ điểm sáng của hạnh phúc vẫn luôn có đó dù xung quanh là bóng tối của khổ đau.

Pháp Nhật

Featured Post

Đây là lý do tại sao bạn nên nằm ngủ nghiêng về bên trái

  From: VUONG DANG < Date: Sun, Nov 22, 2020 at 8:10 PM Subject: Fw: Đây là lý do tại sao bạn nên nằm ngủ nghiêng về bên trái/Why Slee...

Popular Posts